Phạm Võng Sám Pháp
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Phạm Võng Kinh Sám Hối Hành Pháp. Sám Pháp, 1 quyển, do ngài Ngẫu Ích Trí Húc (1599-1655) soạn vào đời Minh, được thu vào Vạn tục tạng tập 107. Sách này y cứ vào nội dung của kinh Phạm võng mà được soạn thuật, gồm có 10 môn:1. Nghiêm Đạo Tràng.
2. Tịnh Tam Nghiệp.
3. Hương hoa cúng dường.
4. Tán lễ qui y.
5. Trần tội hối trừ.
6. Lập thệ tụng giới.
7. Khổ đáo lễ Phật.
8. Trọng tu Nguyện Hành.
9. Toàn nhiễu tự qui.
10. Tọa Niệm Thực tướng. Nội dung sách này không chỉ giới hạn trong yếu nghĩa của kinh Phạm võng mà có nhiều chỗ cũng trích dẫn các kinh khác như hội Thắng Man Phu Nhân và hội Di Lặc sở vấn trong kinh Đại bảo tích..., thỉnh thoảng cũng đề cập đến ý chỉ của tông Thiên thai.
2. Tịnh Tam Nghiệp.
3. Hương hoa cúng dường.
4. Tán lễ qui y.
5. Trần tội hối trừ.
6. Lập thệ tụng giới.
7. Khổ đáo lễ Phật.
8. Trọng tu Nguyện Hành.
9. Toàn nhiễu tự qui.
10. Tọa Niệm Thực tướng. Nội dung sách này không chỉ giới hạn trong yếu nghĩa của kinh Phạm võng mà có nhiều chỗ cũng trích dẫn các kinh khác như hội Thắng Man Phu Nhân và hội Di Lặc sở vấn trong kinh Đại bảo tích..., thỉnh thoảng cũng đề cập đến ý chỉ của tông Thiên thai.