Phạm Kinh

《梵經》 fàn jīng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Brahma-sùtra. Cũng gọi Phệ đàn đa kinh (Phạm: Vedànta-sùtra), Căn bản tư duy kinh (Phạm:Sarìraka-sùtra). Thánh Điển căn bản của học phái Phệ đàn đa (Phạm:Vedànta) trong 6 phái Triết học Ấn Độ, do Bạt Đa La diễn na (Phạm: Bàdaràyaịa) soạn vào khoảng thế kỉ I trước Tây lịch và trở thành hình thức nhất định trong khoảng thời gian từ năm 400 đến 450 Tây lịch. Kinh này gồm có 4 thiên, 16 chương, 555 bài tụng, văn tự mỗi bài tụng rất đơn giản, nhưng nếu không được giải thích truyền trao thì khó mà hiểu được ý nghĩa hàm súc của nó. Vì thế các học giả đời sau đều giải thích rộng rãi, mỗi người mỗi ý lại tạo thành nhiều thuyết lộn xộn, do đó đã hình thành nhiều hệ phái Phệ đàn đa. Đây là 1 đặc điểm lớn để nghiên cứu kinh này. Nội dung kinh này noi theo phương thức minh tưởng của Phệ Đà, tổng hợp các tư tưởng căn bản về hình nhi thượng học của các Triết gia Áo Nghĩa Thư, phê phán, chỉnh lí thêm, rồi chỉ ra rằng đấng Phạm tuyệt đối là Nguyên Nhân, là động lực cho sự sinh thành, tồn tục và huyễn diệt của Thế Giới. Sự sáng tạo Thế Giới là sự biểu hiện huyễn hóa của Phạm, tức là Phạm sinh ra Hư Không, hư Không Sinh ra gió, gió tạo ra lửa, lửa sinh ra nước, nước sinh ra đất mà hình thành Thế Giới. Đó là quá trình hình thành, còn quá trình huyễn diệt của Thế Giới thì đi ngược chiều; chỉ có bậc Thượng trí mới có khả năng đem Chân Ngã hợp nhất với Phạm mà ra khỏi vòng Luân Hồi của Ngã cá thể. Điểm nổi bật trong toàn bộ kinh là 1 mặt làm sáng tỏ học thuyết của mình, mặt khác, phê bình, công kích và bác bỏ giáo lí của các phái khác trong cùng thời đại, đặc biệt đối với học thuyết của phái Số Luận (Phạm: Sàôkhya) thì thái độ công kích rất kịch liệt. Ngoài ra, các phái Du Già, Thắng luận, Phật giáo, Kì na giáo, phái Thú chủ, phái Thuận thế... cũng thường bị công kích. Phần nói về Phật giáo phần nhiều tập trung ở chương 2 của thiên thứ
2. Kinh này cùng với Áo Nghĩa Thư (Phạm: Upaniwad), Bạc Già Phạm Ca (Phạm: Bhagavad-gìtà) v.v... đều là những Kinh Điển trọng yếu về mặt văn hóa và lịch sử của Ấn Độ. Kinh này có rất nhiều sách chú thích, quan trọng hơn cả thì có: -Phạm Kinh chú của Zaíkara, nói rõ về Bất Nhị Nhất Nguyên Luận Phạm Ngã Nhất Thể tuyệt đối. -Phạm Kinh chú của Ràmànuja, nói rõ về Chế hạn Nhất Nguyên Luận, trong đó, mối quan hệ giữa Phạm và Ngã giống như bộ phận và toàn thể. Bút tích của ngài Phạm Kì-Phệ Đàn Đa Tinh Yếu (Phạm: Vedantasàra) củaSadànanda. [X. Ànandàzrama Sanskrit Series, 1900; The Brahmasùtras ofBàdaràyaịa, 1923-1924, by S.K. Belvalkar].