Phá Pháp Biến
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Phá Chư Pháp biến, Năng Phá Pháp Biến, Phá biến. Phá hết Pháp Chấp. Dùng 3 pháp quán Không Giả Trung để phá trừ hết các Pháp Chấp. Đây là pháp thứ 4 trong Thập Thừa Quán Pháp do tông Thiên thai thành lập. Tâm đã an trụ nơi lí của Pháp Giới, nhưng vì còn chấp trước nên chưa thể Ngộ Nhập, nay phải phá hết các chấp trước ấy. Tuy gọi là Phá Pháp, nhưng chỉ trừ cái bệnh chấp trước, chứ không phải phá trừ pháp ấy. [X. Ma Ha Chỉ Quán Q. 5., phần cuối]. (xt. Thập Thừa Quán Pháp).