Phá Kiến

《破見》 pò jiàn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Dùng Tà Kiến phá hoại Chính Kiến. Ngoại Đạo dùng 62 thứ Tà Kiến để phá hoại Chính Kiến của đức Phật. Phá Kiến cũng tức là hủy Báng Phật pháp. Trong Phật Pháp, Phá Kiến là tội rất nặng.