Phá Hữu Pháp Vương

《破有法王》 pò yǒu fǎ wáng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho đức Phật. Đức Phật dùng Phương Tiện Thiện Xảo của trí vô ngại để phá sự chấp trước của Chúng Sinh cho muôn vật là thực có, khiến họ trút bỏ Sinh Tử mà ra khỏi 3 cõi, vì thế Phật được tôn xưng là Phá Hữu Pháp Vương. [X. phẩm Dược Thảo Dụ trong kinh Pháp hoa; kinh Tâm Địa quán Q. 1.]. (xt. Phá Hữu).

Phá Hữu Pháp Vương. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/pha-huu-phap-vuong. Truy cập 06/04/2026.