Phá Am Tổ Tiên

《破庵》 pò ān

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

[], Haan Sosen, 1136-1211: vị tăng của Phái Dương Kì thuộc Lâm Tế Tông Trung Quốc, hiệu là Phá Am (), người Quảng An (, Tỉnh Tứ Xuyên), họ là Vương (). Ông theo Xuất Gia với Đức Tường () ở La Hán Viện (), rồi đi Tham Học các nơi, sau đến tham vấn Mật Am Hàm Kiệt () ở Ô Cự Sơn () và kế thừa dòng pháp của vị này. Sau ông theo Mật Am chuyển đến Tương Sơn (), rồi từ giã thầy mà quay về đất Thục. Thể theo lời thỉnh cầu của Thượng Thư Dương Công (), ông đến trú trì Hàm Bình Thiền Viện () ở Ngọa Long Sơn () thuộc Quỳ Châu (, Tỉnh Tứ Xuyên). Sau đó, ông sống qua một số nơi khác như Tú Phong Thiền Viện () ở Phủ Bình Giang (, Tỉnh Giang Tô), Quảng Thọ Huệ Vân Thiền Viện () ở Phủ Lâm An (, Tỉnh Triết Giang), Phước Trăn Thiền Viện () ở Phủ Bình Giang, Phụng Sơn Tư Phước Thiền Tự () ở Hồ Châu (, Tỉnh Triết Giang). Vào ngày mồng 9 tháng 6 năm thứ 4 niên hiệu Gia Định (), ông Thị Tịch, hưởng thọ 76 tuổi đời và 49 Hạ Lạp. Trước tác để lại của ông có Phá Am Hòa Thượng Ngữ Lục () 1 quyển, Phá Am Tiên Thiền Sư Ngữ Yếu () 1 quyển.