Nhiên Không

《然空》 rán kōng

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Nenkū, ?-1297: vị Tăng của Tịnh Độ Tông, sống vào khoảng giữa và cuối thời Liêm Thương, vị Tổ đời thứ 4 của Thanh Tịnh Hoa Viện (), vị Tổ của Phái Nhất Điều () thuộc Dòng Trấn Tây (西), húy là Nhiên Không (), hiệu là Lễ A (), Pháp Quang Minh Viện (), con của A Bộ Trinh Công (). Ông theo học Thiên Thai với Vĩnh Tồn () trên Tỷ Duệ Sơn, rồi từ năm 1272 trở đi trong vòng 3 năm trường ông theo Lương Trung () học về Tịnh Độ ở vùng Liêm Thương. Sau đó, ông cùng Lương Không () lên kinh đô, chuyên tâm Bố Giáo ở Pháp Quang Minh Viện, nhưng vì gặp trở ngại nên ông phải cung thỉnh Lương Trung lên kinh đô. Vào năm 1277, ông kế thừa cuốn Mạt Đại Niệm Phật Thọ Thủ Ấn () của Lương Trung, rồi sau khi thầy qua đời, ông đã cùng với Lương Không, Đạo Quang () hoạt động mạnh mẽ, làm vị Tổ đời thứ 4 của Thanh Tịnh Hoa Viện, và đóng vai trò trung tâm trong giới Tịnh Độ Tông ở Kyoto. Trước tác của ông có Tịnh Độ Lược Yếu Sao () 1 quyển, Tâm Hành Tạp Quyết () 1 quyển.