Nhị Túc Nhân Lực

《二宿因力》 èr sù yīn lì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Hai sức của nhân đời trước. Chỉ cho Đại Nguyện Lực và Tích hạnh lực.1. Đại Nguyện Lực: Khi còn ở địa vị tu nhân , đức Phật đã phát đại Thệ Nguyện muốn cứu độ Chúng Sinh, ngày nay Ngài Thành Phật rồi, nương theo sức Đại Nguyện ấy, Thị Hiện trong các Thế Giới ở 10 phương, Thuyết Pháp độ sinh.
2. Tích hạnh lực: Trong vô lượng kiếp ở Quá Khứ xa xưa, đức Phật đã nương nguyện mà khởi hạnh, hạnh thành nên được quả, nhờ thế mới có năng lực diễn nói các pháp. [X. Hoa Nghiêm Kinh Sớ Q. 1.].