Nhị Ngu

《二愚》 èr yú

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Chỉ cho 2 thứ Mê Hoặc của hàng Bồ Tát Thập Địa:
1. Mê Hoặc chấp trước ngã pháp: Chủ thể và khách thể xưa nay vốn không có tự tính, nhưng lại cho là chúng có thực thể mà sinh ra chấp trước.
2. Mê Hoặc chấp trước Ác Thú, Tạp Nhiễm: Chấp trước Ác Đạo, Tạp Nhiễm luống công làm nhơ nhớp tâm mình mà chiêu cảm quả khổ. Lâm Gian Lục quyển hạ (Vạn tục 148, 323 thượng) nói: Đến bậc Thập Địa vẫn còn Nhị Ngu). [X. Bách pháp vấn đáp sao Q. 7.].