Nhị Hà Bạch Đạo

《二河白道》 èr hé bái dào

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Một đường sáng giữa 2 dòng sông nước và lửa. Ví dụ này được thấy trong Quán Kinh Sớ của Đại sư Thiện Đạo thuộc tông Tịnh Độ. Hai dòng sông nước và lửa ví dụ cho tâm Tham Dục và sân hận của Chúng Sinh, khoảng chính giữa 2 dòng sông có 1 con đường sáng là ví dụ Tâm Thanh Tịnh nguyện vãng sinh. Sự gian nguy của Đạo Tâm giống như người đi trên con đường hiểm trở, một bên là nước sâu, một bên là lửa mạnh, ngã xuống bên nào cũng mất mạng. Dựa theo ý nghĩa này mà vẽ thành bức tranh gọi là Nhị Hà Bạch Đạo đồ. [X. luận Đại trí độ Q. 37.; phần Tán Thiện nghĩa trong Quán Vô Lượng Thọ Phật Kinh Sớ Q. 4.].