Nhất Vị

《一味》 yī wèi

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: có hai nghĩa khác nhau. (1) Chỉ cho loại mùi vị. Như trong Trung Luận (), chương Trị Học () của Từ Cán (, 170-217) nhà Hán có câu: “Gia thiện chi hòa, phi thủ hồ Nhất Vị (, khen mâm cỗ hài hòa, không phải chỉ lấy một vị mà khen).” (2) Chỉ cho giáo pháp của Như Lai, giống như Cam Lộ. Như trong Phẩm Dược Thảo Dụ () của Diệu Pháp Liên Hoa Kinh (, Taishō Vol. 9, No. 262) quyển 3 có câu: “Như Lai Thuyết Pháp, nhất tướng Nhất Vị (, đức Như Lai Thuyết Pháp, một tướng một vị).” Hay trong Đại Bát Niết Bàn Kinh (, Taishō Vol. 12, No. 374) quyển 5 lại có câu: “Hựu giải thoát giả, danh vi Nhất Vị (, lại nữa, giải thoát được gọi là một vị).” Hoặc trong Đại Thừa Khởi Tín Luận Nghĩa Ký (, Taishō Vol. 44, No. 1846) quyển Trung lại có đoạn rằng: “Phi sanh phi diệt, Bất Động bất chuyển, Bình Đẳng Nhất Vị, tánh vô Sai Biệt, Chúng Sanh tức Niết Bàn (, chẳng sanh chẳng diệt, không động không chuyển, Bình Đẳng một vị, Tánh Không sai khác, Chúng SanhNiết Bàn).”