Nhất Thiết Trí

《一切智》 yī qiè zhì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

s: sarva-jñatā, sarva-jña, sarva-jñāna, Pāli: sabba-ñŒöa[thuật]: âm dịch là Tát Bà Nhã () Tát Bà Nhã Đa (), là một trong 3 Loại Trí (Nhất Thiết Trí, Đạo Chủng TríNhất Thiết Chủng Trí [s: sarvajña-jñāna, sarvajñatā, sarva-jña, ]), là trí tuệ thông đạt hết thảy trong ngoài, biết hết thảy các pháp. Hữu Bộ cho đây là trí tuệ của Phật, và cũng có thuyết cho rằng trí tuệ này thông cả hai thừa Thanh VănDuyên Giác. Nó đối với Nhất Thiết Chủng Trí, có hai nghĩa chung và riêng. Nếu theo nghĩa chung, nó được gọi là Phật Trí, cùng nghĩa với Nhất Thiết Chủng Trí. Nếu theo nghĩa riêng, Nhất Thiết Chủng Trí là trí nhìn thấy sự khác nhau của Sự Tướng. Nhất Thiết Trí là trí tuệ nhìn Hiện Tượng giới một cách Bình Đẳng, có Tánh Không. Nếu nói về nghĩa chung, trong Phẩm Thí Dụ của Kinh Pháp Hoa () có đoạn rằng: “Cần tu tinh tấn, cầu Nhất Thiết Trí, Phật Trí, tự nhiên trí, vô sư trí (, siêng tu tinh tấn để cầu được trí tuệ biết hết tất cả, trí tuệ của Phật, , trí tuệ tự nhiên, trí tuệ không cần thầy chỉ dẫn)”. Cùng kinh trên, Phẩm Hóa Thành Dụ có đọan rằng: “Vi Phật Nhất Thiết Trí, phát đại tinh tấn (, vì trí biết hết thảy của Phật mà Phát Khởi sự tinh tấn lớn)”. Kinh Nhân Vương () quyển hạ dạy rằng: “Mãn túc vô Lậu Giới, thường tịnh giải thoát thân, Tịch Diệt bất tư nghì, danh vi Nhất Thiết Trí (滿, cõi đầy đủ vô lậu, thân thường trong sạch giải thoát, vắng lặng không nghĩ bàn, đó gọi là trí tuệ biết hết tất cả)”. Phần cuối quyển 9 của Trung Luận Sớ () có đoạn rằng: “Tri Nhất Thiết Pháp, danh Nhất Thiết Trí (, biết hết thảy các pháp được gọi là trí hiểu biết hết tất cả)”. Kế đến, nếu nói về nghĩa riêng, đó là trí tuệ biết được hết thảy lý không Bình Đẳng. Pháp Hoa Kinh Sớ () 2 của ngài Gia Tường () có giải thích rằng: “Bát Nhã Tam Huệ Phẩm vân: 'Tri Nhất Thiết Pháp nhất tướng, cố danh Nhất Thiết Trí; hựu vân tri chủng chủng tướng cố danh Nhất Thiết Chủng Trí (, Phẩm Bát Nhã Tam Huệ dạy rằng: 'Biết tất cả các pháp một tướng nên gọi là Nhất Thiết Trí; biết tất cả các loại tướng nên gọi là Nhất Thiết Chủng Trí')”. Cùng quyển trên có giải thích thêm rằng: “Nhất Thiết Trí Giả, vị không trí dã (, trí biết hết tất cả là trí không)”. Trí Độ Luận () 27 có đoạn rằng: “Luận Nhất Thiết Chủng Trí chi Sai Biệt, hữu nhân ngôn vô Sai Biệt, hoặc thời ngôn Nhất Thiết Chủng Trí; hữu nhân ngôn tổng tướng thị Nhất Thiết, Biệt Tướng thị Nhất Thiết Chủng Trí; nhân thị Nhất Thiết Trí, quả thị Nhất Thiết Chủng Trí; lược Thuyết Nhất Thiết Trí, quảng thuyết Nhất Thiết Chủng Trí; Nhất Thiết Trí tổng phá Nhất Thiết Pháp trung Vô Minh ám, Nhất Thiết Chủng Trí quán chủng chủng Pháp Môn phá chư Vô Minh (, Khi luận về sự khác nhau của Nhất Thiết Chủng Trí, có người cho rằng không có khác nhau, hay có khi gọi là Nhất Thiết Chủng Trí; có người lại cho rằng tướng chung là hết thảy các trí, tướng riêng là Nhất Thiết Chủng Trí, nhân là Nhất Thiết Trí, còn quả là Nhất Thiết Chủng Trí; nói riêng là Nhất Thiết Trí, nói rộng ra là Nhất Thiết Chủng Trí; Nhất Thiết Trí thì phá tan toàn bộ sự tối tăm, Vô Minh của tất cả các pháp; còn Nhất Thiết Chủng Trí thì quán từng loại Pháp Môn để phá các Vô Minh)”. Đại Thừa Nghĩa Chương () 10 cho rằng: “Cử lục chủng chi Sai Biệt, hựu dĩ Danh Thanh Văn, Duyên Giác chi trí (, nêu lên được 6 loại Sai Biệt, đó gọi là trí của Thanh VănDuyên Giác)”. Trí Độ Luận () 27 giải thích thêm rằng: “Hậu phẩm trung Phật Thuyết Nhất Thiết Trí, thị Thanh Văn, Bích Chi Phật sự, Đạo Trí thị Bồ Tát sự, Nhất Thiết Chủng Trí thị Phật Sự, Thanh Văn, Bích Chi Phật câu hữu tổng Nhất Thiết Trí, vô hữu Nhất Thiết Chủng Trí (, trong phẩm sau đức Phật nói về Nhất Thiết Trí là trí của Thanh VănBích Chi Phật, Đạo Trí là trí của Bồ Tát, Nhất Thiết Chủng Trí là trí của Phật, Thanh VănBích Chi Phật đều có chung Nhất Thiết Trí, nhưng không có Nhất Thiết Chủng Trí)”.