Nhân Uân

《氤氳》 yīn yūn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: thời xưa chỉ cho trạng thái hai khí âm dương hòa hợp nhau. Như trong Bạch Hỗ Thông (), phần Giá Thú () có câu: “Thiên địa Nhân Uân, vạn vật hóa thuần (, khí trời đất hòa hợp, muôn vật trở nên thuần).” Hay trong tác phẩm Tề Đông Dã Ngữ (), phần Cổ Tương Thọ Từ () có đoạn: “Thính vạn vật Nhân Uân, tùng lai Hình Sắc, mỗi hướng tĩnh trung thứ (, lắng nghe khí âm dương hòa hợp muôn vật, Hình Sắc xưa nay, mỗi lần đều hướng vào trong sự tĩnh lặng mà nhìn kỹ).” Trong Hoa Nghiêm Kinh Hải Ấn Đạo Tràng Sám Nghi (, Tục Tạng Kinh Vol. 74, No. 1470) quyển 31 lại có câu: “Nhất Thiết bảo hương thọ, hương khí Nhân Uân, phổ huân Thập Phương (, tất cả những cây có hương thơm báu, khí hương nghi ngút, xông khắp mười phương).” Trong bản Chánh Khắc Trung Khoa Du Già Tập Yếu (), hiện tàng bản khắc gỗ tại Chùa Báo Quốc, Huế; ghi năm ấn bản là “Đồng Khánh Mậu Tý (, 1889)”, có bài tán: “Trầm nhũ Chiên Đàn giá mạc luân, Kim Lô tài nhiệt phún tường vân, Nhân Uân biến triệt tam thiên giới, vi thụy vi tường đạt Thế Tôn (, trầm đốt Chiên Đàn đâu sánh bằng, lò vàng vừa đốt tỏa mây lành, khí xông trùm khắp ba ngàn cõi, linh hiển Cát Tường đấng Thế Tôn).”