Nhân Trung Vô Quả
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm: A-sat-kàrya. Đối lại: Nhân Trung Hữu Quả. Nghĩa là trong nhân không nhất định đã có sẵn tính chất của quả. Đây là chủ trương của học phái Thắng luận trong 6 phái Triết học ở Ấn Độ đời xưa. Học phái này cho rằng nhân có 2 loại là nhân hòa hợp và nhân không hòa hợp, phải cần có các nhân hòa hợp mới có quả, như đất sét tuy là nhân của cái bình, nhưng phải đợi các trợ nhân thì mới thành bình, bởi thế phái này lập thuyết Nhân Quả khác nhau. [X. luận Kim thất thập Q.thượng; Trung quán luận sớ Q. 2., phần đầu; Bách Luận Sớ Q.hạ, phần đầu; Ma Ha Chỉ Quán Q. 10., thượng]. (xt. Nhân Trung Hữu Quả).