Nhân Trung Tôn

《人中尊》 rén zhōng zūn

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Bậc tôn quí nhất trong loài người, là từ ngữ kính xưng đức Phật. Phẩm Tựa trong kinh Pháp hoa (Đại 9, 4 trung) nói: Có đức Phật, bậc Nhân Trung Tôn, hiệu là Nhật nguyệt Đăng Minh.