Nhan Hồi

《顔回》 yán huí

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

513-428 trước CN: tự là Tử Uyên (), còn được gọi là Nhan Uyên (), người nước Lỗ, một trong những Đệ Tử kiệt xuất của Khổng Tử, có đức hạnh số một, nhưng mất sớm trước thầy vào năm 32 tuổi.