Nhân Dược Vương Tử

《人藥王子》 rén yào wáng zǐ

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Vị Vương tử có tài chữa bệnh rất kì diệu, là tiền thân của đức Thích Ca khi Ngài còn tu hạnh Bồ Tát ở các kiếp Quá Khứ. Cứ theo kinh Bồ Tát Tạng quyển hạ, cõi Diêm Phù Đề có vị Vương tử, con của vua Ma hê tư na, có tài chữa bệnh rất thần diệu, chỉ cần sờ vào người đau là bệnh của người ấy khỏi liền, vì thế nên gọi là Nhân Dược Vương Tử. Vị Vương tử này đã chữa bệnh cho mọi người bằng cách đó trong 1.000 năm. Đến khi mệnh chung, xương của Vương tử được nghiền thành bột, bôi lên thân người bệnh thì bệnh cũng lành.