Nhân Địa Phật

《因地佛》 yīn dì fú

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Đối lại: Quả thượng Phật. Chỉ cho hàng Bồ Tát trong khoảng thời gian từ lúc mới phát tâm đến khi Thành Phật, tu nhân hạnh trên cầu Bồ Đề, dưới hóa độ Chúng Sinh.