Nguyên Trí

《源智》 yuán zhì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Genchi, 1183-1238: vị Tăng của Tịnh Độ Tông sống vào khoảng đầu và giữa thời Liêm Thương, trú trì đời thứ 2 của Tri Ân Viện (, Chion-in) cũng như Tri Ân Tự (, Chion-ji); húy là Nguyên Trí (), thường được gọi là Hạ Mậu Thượng Nhân (), hiệu là Thế Quán Phòng (), xuất thân vùng Kyoto, con của vị Trưởng Quan Kami vùng Bị Trung (, Bicchū) là Bình Sư Thạnh (). Cha ông mất trong cuộc chiến loạn Nguyên Bình (), đến năm 1195 ông theo làm môn đệ của Nguyên Không (, Genkū, tức Pháp Nhiên), rồi Xuất Gia với Từ Viên (), học Tịnh Độ Giáo với Nguyên Không, và thường xuyên hầu hạ vị này cho đến khi qua đời thì ông được truyền trao cho bản Nhất Mai Khởi Thỉnh Văn (). Sau đó, ông hoạt động giáo hóa đồ chúng, rồi làm vị Tổ đời thứ 2 của Tri Ân Viện và Tri Ân Tự. Chúng đệ của ông như Liên Tịch (), Túc Liên (宿), v.v, đã hình thành nên hệ phái Môn Đồ Tử Dã (). Trước tác của ông để lại có Tuyển Trạch Yếu Quyết () 1 quyển, Ngọc Quế Tự A Di Đà Như Lai Tạo Lập Nguyện Văn ().