Ngưng Nhiên Thường

《凝然常》 níng rán cháng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Bản tính thường, Tự tính thường. Lặng yên Thường Trụ. Tức chỉ cho thể vắng bặt Thường Trụ của Tự tính thân, cũng là Chân Như Pháp Tính của tự tính Thường Trụ. Tông Pháp tướng lấy Chân Như Pháp Thân làm Ngưng Nhiên Thường trụ, không bị Huân Tập và biến đổi. Còn tông Hoa nghiêm thì cho rằng Chân NhưNgưng Nhiên, khi Tùy Duyên tạo ra các pháp cũng không mất tự thể. [X. luận Thích Tịnh Độ quần nghi Q. 2.]. (xt. Tam Chủng Thường, Chân Như Ngưng Nhiên).