Ngũ Niên Đại Hội

《五年大會》 wǔ nián dà huì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Paĩca-vàrwikamaha. Hán âm: Ban xà vu sắt, Ban già vu sắc, Ban già việt sư. Gọi tắt: Ban già. Cũng gọi Ngũ niên Công Đức hội, Ngũ niên hội. Đại hội cúng dường chư tăng 10 phương và Bố Thí cho nhân dân do vua A dục tổ chức lần đầu tiên vào khoảng 100 năm sau đức Phật Nhập Diệt. Từ đó cứ 5 năm Đại hội lại được mở 1 lần, đã 1 thời rất thịnh hành ở Ấn Độ. Về sau, vua chúa và vương hầu các nước Tây vực cũng làm theo và Đại hội thường được tổ chức vào mùa xuân; chư tăng từ khắp nơi về tham dự, thời gian hội lâu nhất là 3 tháng. Điều Yết nhã cúc xà quốc trong Đại Đường Tây Vực Kí quyển 5 (Đại 51, 894 hạ) nói: Cứ 5 năm mở đại hội Vô Già 1 lần, đem hết của trong kho phát cho dân chúng. [X. Ngạch thượng hữu chân Châu Man tỉ khưu ni duyên trong kinh Soạn tập bách duyên Q. 8.; luật Ma Ha Tăng Kì Q. 3.; Đại Trang Nghiêm Kinh Luận Q. 8.; A Dục Vương Truyện Q. 2.; Huyền Ứng Âm Nghĩa Q. 17.; điều Kiệt Xoa Quốc trong Cao Tăng Pháp Hiển Truyện]. (xt. Vô Già Hội).