Ngũ Canh Chuyển
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Một loại tục dao (câu hát thông tục) trong Phật giáo được lưu hành vào đời Đường. Trong 1 đêm từ canh 1 đến canh 5, đêm tối chuyển từ mờ mịt đến sáng dần, trạng thái này được ví dụ cho tâm Vô Minh hôn ám của người ta do tin theo và thực hành Chính Pháp của Phật mà dần dần được tỏ ngộ thấu suốt. Loại tục dao này lấy 1 đêm 5 canh làm đơn vị, mỗi canh là 1 bài 4 câu theo cùng 1 cách thức, nối tiếp nhiều bài thành thiên. Chẳng hạn như đoạn trước của Nam Tông định tà chính Ngũ Canh Chuyển như sau: Canh một bắt đầu: Vọng tưởng Chân Như chẳng phải hai Mê thì chân ấy hóa vọng ngay Ngộ đến, vọng kia là chân thực Niệm chẳng khởi, Niết Bàn đây! (...) Canh hai thôi thúc: Đại viên gương báu sáng như nhiên Chúng Sinh không rõ bệnh Phan Duyên Do đó ngăn che tâm chẳng tỏ Sạch bụi nhơ, dứt não phiền. Ngoài ra, còn có Đại Thừa Ngũ Canh Chuyển, Vô Tướng Ngũ Canh Chuyển, Duy Ma Ngũ Canh Chuyển, Đạt Ma Ngũ Canh Chuyển v.v... Thời gần đây, loại tục dao này được tìm thấy rất nhiều trong các hang động tại Đôn hoàng thuộc tỉnh Thiểm tây, Trung Quốc.