Nam Nhạc Thừa Viễn

《南嶽承遠》 nán yuè chéng yuǎn

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Nangaku Jōon, 712-802: vị tăng sống dưới thời nhà Đường, vị tổ thứ 3 của Tịnh Độ Tông Trung Quốc, xuất thân Hán Châu (, Quảng Hán, Tứ Xuyên), họ Tạ (). Ban đầu ông sống dưới tảng đá phía Tây Nam Hành Sơn (), người ta cho thức ăn thì ăn, không cho thì ăn bùn đất mà sống, nên thân hình gầy gò, mặt lọ lem, làm tiều phu đốn củi và túp lều tranh nơi ông trú ngụ gọi là Di Đà Đài, chuyên tâm Niệm Phật Tam Muội. Lâu sau, tiếng tăm của ông vang khắp, nên người ta đến xin thọ giáo rất đông, lên đến vạn người. Chính Quốc Sư Pháp Chiếu () dưới thời vua Đại Tông cũng xuất phát từ môn phong của ông. Ngay như vua Đại Tông cũng đã từng đến tham lễ ông và ban cho sắc hiệu Bát Nhã Đạo Tràng () và tên chùa Di Đà Tự (). Vào năm thứ 18 (802) niên hiệu Trinh Nguyên (), ông Thị Tịch, hưởng thọ 91 tuổi. Liễu Tông Nguyên () soạn bia văn cho ông, dựng bia đá bên phải chùa. Môn nhân Đệ Tử của ông có đến hơn ngàn người, trong số đó có Pháp Chiếu (), Nhật Ngộ (), Huệ Thuyên (), Tri Minh (), Siêu Minh (), v.v., là những nhân vật kiệt xuất nhất.