Mông Sơn

《蒙山》 méng shān

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: tên gọi của một ngọn núi hiện nằm tại Huyện Danh Sơn (), Tỉnh Tứ Xuyên (), Trung Quốc. Dưới thời nhà Tống có vị tăng người Thiên Trúc (Ấn Độ) tên Bất Động Thượng(), người đời thường gọi là Cam Lồ Đại Sư () hay Kim Cang Thượng Sư (), tinh thông các học vấn của Hiển Giáo cũng như như Mật Giáo, đầu tiên đến nước Tây Hạ (西), dừng chân trú tại Hộ Quốc Tự (), chuyên dịch các Kinh Điển Mật Giáo. Sau ông chuyển đến Mông Sơn này, dịch lại bản Du Già Thí Thực Nghi Quỹ () của Kim Cang Trí (), lấy tên là Du Già Diệm Khẩu (), hay còn gọi là Tiểu Thí Thực Pháp (), Cam Lồ Pháp (), hay Mông Sơn Thí Thực Pháp (). Đây là nghi thức tụng niệm và Hành Trì không thể thiếu được trong nhà Phật. Đến thời cận đại này có Hưng Từ Đại Sư () chủ xướng Pháp Môn Mông Sơn Thí Thực, thêm vào 6 loại khai thị, nên có tên gọi là Đại Mông Sơn Thí Thực. Ảnh hưởng tinh thần đó, sau này Mông Sơn Đức Dị (, 1231-?), vị tăng của Phái Dương Kì thuộc Lâm Tế Tông Trung Quốc sống dưới thời nhà Minh, có viết cuốn Mông Sơn Hòa Thượng Lục Đạo Phổ Thuyết ().