Mộng Đường Đàm Ngạc

《夢堂曇噩》 mèng táng tán è

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Mudō Dongaku, 1285-1373: vị tăng của Phái Đại Huệ thuộc Lâm Tế Tông Trung Quốc, tự là Mộng Đường (), hiệu Tây Am (西), họ Vương (), xuất thân Từ Khê (, Tỉnh Triết Giang). Năm lên 6 tuổi, ông đã mất cha, vâng lời mẹ học Nho Giáo. Tuy nhiên, ông có chí cầu xuất thế, nên tôn Lương Công () ở Quảng Pháp Viện () vùng Phụng Hóa (, Tỉnh Triết Giang) làm thầy. Năm 23 tuổi, ông đi Du Hành khắp đó đây, tham yết Tuyết Đình Truyền Công () ở Trường Lô (), Chơn Châu (, Tỉnh Giang Tô) và chính thức xuống tóc Xuất Gia với vị này và thọ Cụ Túc Giới. Khi nghe Nguyên Tẩu Hành Đoan () chuyển từ Trung Thiên Trúc () sang Linh Ẩn Tự (), ông đến xin Tham Học, được đại ngộ và cuối cùng kế thừa dòng pháp của vị này. Vào năm thứ 5 (1339) niên hiệu Chí Nguyên (), ông bắt đầu Khai Đường Thuyết Pháp ở Hàm Thánh Tự () vùng Tứ Minh (, Tỉnh Triết Giang), rồi sau chuyển sang Khai Thọ Tự () ở Từ Khê (). Nhà vua ban tặng cho ông hiệu là Phật Chơn Văn Ý (). Đến năm thứ 17 (1357) niên hiệu Chí Chánh (), ông làm tổ Khai Sơn Thoại Quang Viện (). Vào năm thứ 26 (1366) cùng niên hiệu trên lúc 82 tuổi, ông biên tập bộ Lục Học Tăng Truyện () 30 quyển. Đến năm thứ 3 (1370) niên hiệu Hồng Võ (), khi nhà vua mời chúng tăng vào cung nội, ông dẫn đầu mọi người, lưu trú tại Thiên Giới Tự (). Vào tháng 2 năm thứ 6 (1373) niên hiệu Hồng Võ, ông Thị Tịch, hưởng thọ 89 tuổi.

Mộng Đường Đàm Ngạc. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/mong-djuong-djam-ngac. Truy cập 06/04/2026.