Mông Đường

《蒙堂》 méng táng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Nhà liêu An Dưỡng trong Thiền Lâm dành cho các chức vụ từ Đô Tự trở xuống đã mãn nhiệm, như Tri Sự v.v...; hoặc dùng để chỉ cho chúng tăng ở Mông Đường. Mông có hàm ý tĩnh dưỡng. Người trông coi Mông Đường gọi là Mông Đường Liêu Chủ. Thiền Sư Đại Giác Hoài liễn đời Nguyên ở núi A Dục Vương tại Minh Châu là người đầu tiên mở ra Mông Đường, các đời sau đều làm theo. [X. điều Thánh Tiết, chương Chúc li trong Sắc tu Bách trượng thanh qui Q.thượng; điều Đông tự Tri Sự, chương Lưỡng Tự trong Sắc tu Bách trượng thanh qui Q.hạ; môn Điện Đường trong Thiền Lâm Tượng Khí Tiên; Thiền Lâm bị dụng thanh qui Q. 4.].