Minh Quyền

《冥權》 míng quán

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

I. Minh Quyền. Chỉ cho những Phương Tiện quyền xảo được chư Phật, Bồ Tát ứng dụng để giáo hóa Chúng Sinh [X. Bài tựa kinh Duy Ma].
II. Minh Quyền. Chỉ cho Pháp Thân và Ứng thân của Phật. Lí và trí thầm hợp với nhau gọi là Minh, tức là Pháp Thân Phật; Phương Tiện độ sinh là Quyền, tức là Ứng thân Phật.