Minh Đế
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Cũng gọi Minh tính, Minh sơ, Tự tính đế, Tự tính. Chỉ cho trạng thái tối tăm khi vũ trụ chưa hình thành, là nguồn gốc của muôn vật, đế thứ 1 trong 25 đế do học phái Số Luận trong 6 phái Triết học của Ấn Độ cổ đại lập ra. Vì đế này là Nguyên Nhân căn bản làm cho các pháp Sinh Diệt biến dị, cho nên cũng gọi là Minh tính (tính tối tăm), Tự tính. [X. luận Kim thất thập Q.thượng; Bách Luận Sớ Q.thượng; Thành Duy Thức Luận Thuật Kí Q. 1.phần cuối]. (xt. Nhị Thập Ngũ Đế).