Minh Am Vinh Tây

《明庵榮西》 míng ān róng xī

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

Myōan Eisai, 1141-1215: vị tăng của phái Hoàng Long, vị Tổ Sư khai sáng ra Lâm Tế Tông Nhật Bản, hiệu Minh Am (), còn gọi là Diệp Thượng Phòng () hay Thiên Quang Quốc Sư (), người vùng Bị Trung (, Bicchū, thuộc Okayama-ken [] ngày nay), xuất thân gia đình dòng họ Cát Bị Tân Cung Thần Chủ Hạ Dương (). Xuất Gia năm lên 14 tuổi, ông thọ Cụ Túc Giới ở Tỷ Duệ Sơn và có sở trường về Thai Mật (, tức Thiên Thai và Mật Giáo), nhưng lại ta thán về sự suy vong của Thiền Học, nên ông đã 2 lần nhập Tống cầu pháp. Lần đầu vào tháng 4 năm 1168 (năm thứ 3 niên hiệu Nhân An []), ông đi tham bái khắp Thiên Thai Sơn () và Dục Vương Sơn (), gặp vị tri khách của Quảng Huệ Tự (), thâm đắc lý giải về Thiền Tông. Tháng 8 cùng năm đó, ông trở về nước mang theo hơn 30 bộ Thiên Thai Chương Sớ, đem trình cho vị Tọa Chủ của Thiên Thai Tông lúc bấy giờ là Minh Vân (). Lần thứ 2 ông nhập Tống cầu pháp vào năm 1187 (năm thứ 3 niên hiệu Văn Trị []), chính lần này ông dự định vào Ấn Độ nhưng không được và cuối cùng lưu lại Trung Quốc. Ông thọ giáo Thiền Lâm Tế ở Hư Am Hoài Sưởng () trên Thiên Thai Sơn, được chấp nhận vào hệ đồ đời thứ 53 của Lâm Tế Tông. Vào tháng 7 năm 1191 (năm thứ 2 niên hiệu Kiến Cửu []), ông trở về nước, kiến lập Thánh Phước Tự (, Shōfuku-ji) ở vùng Bác Đa (, Hakata), rồi Kiến Nhân Tự (, Kennin-ji) ở kinh đô Kyoto, và bắt đầu xiển dương Thiền Tông. Ông có viết bộ Hưng Thiền Hộ Quốc Luận (). Ông cũng có đem loại trà đặc biệt từ Trung Quốc sang Nhật để trồng, từ đó ông trước tác cuốn Khiết Trà Dưỡng Sinh Ký (). Bên cạnh đó ông còn có các tác phẩm khác như Nhật Bản Phật Giáo Trung Hưng Nguyện Văn (), Nhập Đường Duyên Khởi (). Vào ngày mồng 5 tháng 7 năm thứ 3 (1125) niên hiệu Kiến Bảo (), ông Thị Tịch, thọ 75 tuổi.

Minh Am Vinh Tây. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/minh-am-vinh-tay. Truy cập 07/04/2026.