Mạt La Củ Trá Quốc

《秣羅矩咤國》 mò luó jǔ zhà guó

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Mạt La củ tra, Phạm: Malakùỉa. Cũng gọi Chỉ Mạt La quốc. Tên một nước xưa ở cực nam bán đảo Ấn Độ, là căn cứ địa của Vương triều Phan để á (Phạm:Pàịđya), tương đương với vùng đất Mã đỗ lạp (Madura) và Đình ni phất lợi (Tinnvelly) ngày nay. Cứ theo Đại Đường Tây Vực Kí quyển 10, thì nước này chu vi hơn 5.000 dặm, kinh đô rộng hơn 40 dặm, đất đai cằn cỗi, nông nghiệp khó phát triển, nhưng bù lại, có rất nhiều hải sản quí giá. Nhân dân xứ này tính tình cứng cỏi, tin thờ cả tà lẫn chính, không chuộng nghệ thuật, chỉ thích trục lợi. Nền chùa cũ thì nhiều, nhưng chùa còn lại rất ít, Tăng Đồ cũng không có bao nhiêu. Đền thờ trời có tới vài trăm ngôi, rất nhiều Ngoại Đạo, phần lớn là Ngoại Đạo khỏa hình. Ở phía đông kinh đô có ngôi chùa cũ do ngài Ma hi đà (Phạm:Mahendra) sáng lập và tháp vua A dục. Ở bờ biển phía nam nước này có núi Mạt lại da, trong đó có nhiều loại cây Chiên Đàn sinh trưởng. Núi này thường được nói đến trong các kinh. [X. kinh Chính Pháp Niệm Xứ Q. 68.; luận Đại trí độ Q. 2.; Tuệ lâm Âm Nghĩa Q. 26.].