Mãn Đô Khư Da Tụng

《滿都佉耶頌》 mǎn dōu qū yé sòng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Màịđùkya-kàrikà. Cũng gọi Thánh truyện luận (Phạm: Àgama-zàstra), Cao đạt phạ đạt tụng (Phạm:Gauđapàdìya-kàrikà). Kinh Điển của học phái Phệ đàn đa (Phạm:Vedànta) trong 6 phái Triết học của Ấn Độ, do ngài Cao đạt phạ đạt (Phạm: Gauđapàda) biên soạn vào khoảng năm 640 đến 690Tây lịch. Sách chia làm 4 chương 215 bài tụng, đó là: Chương Thánh truyện, chương Hư Vọng, chương Bất Nhị và chương Toàn hỏa Tịch Tĩnh. Mỗi chương đều có những tư tưởng và sự bố cục đặc thù, cho thấy rõ là do tập thể sáng tác. Nhưng phần nội dung thì đã dung nhập những giáo lí Phật Giáo Như: Không Quán, Chủng Tử Duy Thức, thuyết Nhị Đế v.v... với 1 số thuật ngữ riêng của Phật giáo và những Thí Dụ mà Phật giáo quen dùng, đồng thời cũng tôn xưng người thể ngộ Chân Lí là Phật. Ngoài ra, dựa vào những quan điểm vô Luận Tránh, hựu hòa mà sách này chủ trương, cũng có thể xác định nó đã chịu ảnh hưởng kinh Pháp hoa. Đứng trên lập trường học thuật mà nói thì sách này là tư liệu tốt nhất cho việc nghiên cứu về học phái Phệ đàn đa và về ảnh hưởng của Phật giáo đối với phái này. Về phương diện địa vị trong hệ thống Kinh Điển Phệ đàn đa, thì sách này chỉ đứng sau Phạm Kinh (Phạm: Brahmasùtra) mà thôi. [X. Bhattacharyya: The Àgama Zàstra of Gauđapàda, 1943].

Mãn Đô Khư Da Tụng. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/man-djo-khu-da-tung. Truy cập 07/04/2026.