Ma Vương

《魔王》 mó wáng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Vua trong các thiên ma, tức là chủ cõi trời Tha hóa Tự Tại của cõi Dục, tên là Ba Tuần, thường cầm đầu các Quyến Thuộc gây trở ngại cho người tu Hành Đạo Phật. Cứ theo kinh Lăng nghiêm quyển 6 chép, nếu người không dứt được Dâm Dục, thì chắc sẽ rơi vào đường ma, thượng phẩm là Ma Vương, trung phẩm là ma dân, hạ phẩm là ma nữ. Nhưng nói theo Pháp Môn Đại Thừa thì Ma Vương thực ra là bậc Bồ Tát ở địa vị cao thâm, dùng sức đại Phương TiệnThị Hiện ra, nhằm mục đích giáo hóa Chúng Sinh. Có thuyết cho rằng trên từng trời thứ 6 có cung điện riêng của ma, Ma Vương ở đó, chứ không phải là chủ cõi trời Tha hóa Tự Tại. [X. phẩm Bất tư nghị trong kinh Duy Ma cật sở thuyết Q.trung].