Ma Lợi Chi Thiên
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Ma lợi chi, Phạm: Marìci. Cũng gọi Ma lí chi thiên, Mạt lợi chi thiên, Mạt lợi Chi Đề bà, Mạt lợi chi thiên Bồ Tát. Hán dịch: Uy quang thiên, Dương diệm thiên. Vị trời có sức Thần Thông Tự tại, khéo ẩn mình, thường tiêu trừ các chướng nạn, mang lại Lợi Ích cho mọi người. Hình Tượng của vị trời này là hình Thiên Nữ nói trong kinh Mạt lợi Chi Đề bà Hoa Man và Hình Tượng 3 mặt 6 tay cỡi heo (lợn) nói trong kinh Đại ma lí chi Bồ Tát quyển 1. Vị trời này vốn là vị thần được dân gian Ấn Độ đời xưa Sùng Bái, sau được Phật giáo tiếp thu và xếp vào hàng Thiên Bộ. Hiện nay ở chùa Na Lan Đà tại Ấn Độ vẫn còn pho tượng cổ của vị trời này. Pháp tu thờ vị trời này làm Bản Tôn gọi là Ma Lợi Chi Thiên pháp, có các Công Năng như: Hộ thân, ẩn thân, phát tài, tranh luận thắng lợi v.v...Tại Nhật Bản, vị trời này chỉ được các vũ sĩ tin thờ. [X. kinh Ma lợi chi Bồ Tát Đà La Ni; Ma lợi chi Bồ Tát Lược Niệm Tụng Pháp; A sa phược sao Q. 145.; Chân tục Phật Sự biên Q. 1.].