Lưỡng Túc Tôn
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm: Dvipadottama. Pàli: Dvipada-seỉỉha. Cũng gọi Vô thượng Lưỡng Túc Tôn, Nhị Túc Tôn. Tôn Hiệu của đức Phật, vì Ngài có đủ 32 tướng tốt, 80 vẻ đẹp, Thành Tựu các pháp vô học vô lậu như Tận Trí, Vô sinh trí và các pháp Bất Cộng như 10 lực, 4 vô úy, nên Tôn Hiệu này có 2 nghĩa:
1. Phật là bậc tôn quí nhất trong các loài Chúng Sinh 2 chân ở cõi người và cõi trời. Cứ theo phẩm Báo ân trong kinh Đại Thừa bản sinh Tâm Địa quán quyển 2 và luận Đại trí độ quyển 27, thì Phật là bậc nhất trong tất cả các loài Chúng Sinh không chân, 2 chân, 4 chân, nhiều chân, có sắc, không sắc, có tưởng, không tưởng, chẳng phải có tưởng, chẳng phải không tưởng v.v...
2. Lưỡng túc (đủ cả 2) ví dụ cho quyền và thực, giới và định, phúc và tuệ, giải và hành v.v..., đức Phật có đầy đủ lưỡng túc này. [X. phẩm Phương Tiện kinh Pháp hoa Q. 1.; phẩm A Xà Lê chân thực trí trong kinh Đại nhật Q. 5.; luận Du Già sư địa Q. 83.; Pháp Hoa Huyền Tán Q. 3.; Kim Quang Minh văn cú kí (Hội Bản) Q. 3.; Sa Di Thụ Giới văn trong Thiền uyển thanh qui Q. 9.].
1. Phật là bậc tôn quí nhất trong các loài Chúng Sinh 2 chân ở cõi người và cõi trời. Cứ theo phẩm Báo ân trong kinh Đại Thừa bản sinh Tâm Địa quán quyển 2 và luận Đại trí độ quyển 27, thì Phật là bậc nhất trong tất cả các loài Chúng Sinh không chân, 2 chân, 4 chân, nhiều chân, có sắc, không sắc, có tưởng, không tưởng, chẳng phải có tưởng, chẳng phải không tưởng v.v...
2. Lưỡng túc (đủ cả 2) ví dụ cho quyền và thực, giới và định, phúc và tuệ, giải và hành v.v..., đức Phật có đầy đủ lưỡng túc này. [X. phẩm Phương Tiện kinh Pháp hoa Q. 1.; phẩm A Xà Lê chân thực trí trong kinh Đại nhật Q. 5.; luận Du Già sư địa Q. 83.; Pháp Hoa Huyền Tán Q. 3.; Kim Quang Minh văn cú kí (Hội Bản) Q. 3.; Sa Di Thụ Giới văn trong Thiền uyển thanh qui Q. 9.].