Lương Toại

《良遂》 liáng suì

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Thiền Sư Trung Quốc, sống vào đời Đường, thuộc pháp hệ ngài Nam Nhạc Hoài nhượng. Sư từng tham yết Thiền Sư Bảo triệt ở núi Ma cốc và được nối pháp. Sư phát huy Thiền chỉ ở Thọ châu, (phía Bắc huyện Thọ, tỉnh An huy) nên người đời gọi Thọ châu Lương Toại. Sư 2 lần đến núi Ma cốc tham yết Thiền Sư Bảo triệt, nhưng 2 lần Thiền Sư đều vác bừa ra đồng bừa ruộng hoặc đóng cửa không tiếp, khiến sư 2 lần gặp bế tắc mà đã đưa đến Nhân DuyênNgộ Đạo và trở thành Công Án: Ma cốc vác bừa bừa cỏ nổi tiếng trong Thiền Lâm. Lại vì Nhân Duyên thấu suốt cùng tột Thiền chỉ của sư, nên trong chốn Thiền Lâm, câu Lương Toại biết hết đã được dùng để biểu thị Thiền giả đã đạt đến cảnh giới triệt ngộ. Liên Đăng Hội Yếu quyển 7 (Vạn tục 136, 278 thượng), nói: Chỗ các người biết thì Lương Toại biết hết, còn chỗ biết của Lương Toại thì các người không biết hết được.