Lưỡng Câu Bất Thành Quá
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Lưỡng câu bất thành, Phạm: Ubhayàsiddha.Tiếng dùng trong Nhân Minh. Lỗi về Nhân mà cả 2 bên người lập luận và người vấn nạn đều thấy rõ, là 1 trong 14 lỗi của Nhân, 1 trong 33 lỗi Nhân Minh. Như lập luận thức: Tông: Âm thanh là vô thường. Nhân: Vì là con mắt thấy được. Luận thức Nhân Minh qui định, Nhân phải hoàn toàn quan hệ với Tông, như vậy, cái Nhân Vì là con mắt thấy được trong luận thức trên không dính dáng 1 tí gì đến âm thanh cả, cho nên là lỗi. Và là lỗi mà cả 2 bên lập luận và đối phương đều công nhận nên gọi là Lưỡng câu bất thành. [X. luận Nhân Minh nhập chính lí; Nhân Minh Nhập Chính Lí Luận nghĩa đoán; Nhân Minh Luận sớ thụy nguyên kí Q. 5.]. (xt. Tứ Bất Thành Quá, Nhân Minh). LƯỠNG CẤU NHƯ NHƯ Chỉ cho Hữu cấu Chân Như và Vô cấu Chân Như. Như như là tên khác của Chân Như. Hữu cấu Chân Như là thể của tự tính thanh tịnh còn bị khuất lấp trong cái Cấu Nhiễm của Phiền Não, tức chỉ cho Chân Như tại triền, chưa thoát li được sự trói buộc của Phiền Não; là Chân Như ở Nhân Vị mà tất cả Chúng Sinh đều có. Vô cấu Chân Như là lí thể thanh tịnh do quả Phật hiển hiện, không còn bị Cấu Nhiễm che lấp, tức chỉ cho Chân Như xuất triền, đã thoát li sự trói buộc của Phiền Não, là Chân Như tự tính của chư Phật. Ngoài ra, theo luận Nhiếp Đại Thừa quyển 5, do Tam Tạng Chân Đế dịch, thì tính chân thực có 2:
1. Tự tính Thành Tựu, gọi là Hữu cấu Chân Như.
2. Thanh tịnh Thành Tựu, gọi là Vô cấu Chân Như. [X. luận Phật Tính Q. 3.; luận Bảo tính Q. 3.; Quán Vô Lượng Thọ Phật Kinh Sớ Huyền Nghĩa Phần].
1. Tự tính Thành Tựu, gọi là Hữu cấu Chân Như.
2. Thanh tịnh Thành Tựu, gọi là Vô cấu Chân Như. [X. luận Phật Tính Q. 3.; luận Bảo tính Q. 3.; Quán Vô Lượng Thọ Phật Kinh Sớ Huyền Nghĩa Phần].