Lục Kết

《六結》 liù jié

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: đức Phật lấy một cái khăn ví cho chơn tánh, lấy Sáu Kết dụ cho Sáu Căn, mắt, tai, mũi, lưỡi, thân và ý; biểu thị cho biết căn chỉ có một, nhưng do vì vọng tướng Phân Biệt sanh khởi mà có Sáu Căn. Như trong Lăng Nghiêm Kinh Chỉ Chưởng Sớ (, Tục Tạng Kinh Vol. 16, No. 308) quyển 5 có câu: “Nhất Thiết Hữu Tình Lục Kết khả giải cố, Nhất Nhất Thế Giới các các hữu Phật (, Sáu Kết của hết thảy hữu tình đều có thể mở được, cho nên mỗi một Thế Giới đều có Phật).” Hay trong Phổ Năng Tung Thiền Sư Tịnh Độ Thi (, Tục Tạng Kinh Vol. 62, No. 1215) lại có câu: “Giải khai Lục KếtDư Kết, đãng tận phàm thai dữ Thánh Thai (, mở bày Sáu Kết không ràng buộc, quét sạch phàm thai với Thánh Thai).”