Lục Căn Thanh Tịnh Vị

《六根清淨位》 liù gēn qīng jìng wèi

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Lục Căn tịnh vị. Tức là giai vị Thập Tín trong 52 vị của Biệt Giáo do Đại sư Trí Khải, tông Thiên thai lập ra, tương đương với giai vị Tương tự tức trong Lục Tức vị của Viên giáo. Bồ Tát ở giai vị này đã dứt trừ hết Kiến Hoặc và Tư hoặc, nên được Lục Căn Thanh Tịnh. [X. Tứ giáo nghĩa Q. 6.; Chỉ Quán phụ hành truyền hoằng quyết Q. 4. phần 2].