Lục Căn Thanh Tịnh

《六根清淨》 liù gēn qīng jìng

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Lục Căn tịnh. Tức là 6 căn: Mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý đều thanh tịnh không bị nhiễm ô. Tông Thiên thai nói, giai vị Thập Tín của Biệt GiáoLục Căn Thanh Tịnh Vị. Còn phẩm Pháp sư trong Pháp hoa thì bảo, tu 5 hạnh như: Thụ Trì, đọc, tụng, giải thuyết, viết chép Kinh Điển thì có thể nương theo năng lực của Kinh Điển mà khiến cho 6 căn được thanh tịnh. [X. luận Đại trí độ Q. 11.; Pháp hoa kinh luận Q.hạ; Pháp Hoa Văn Cú Q. 10. phần trên, Pháp Hoa Văn Cú Kí Q. 10.; Tứ giáo nghĩa Q. 6.; Ma Ha Chỉ Quán Q. 1. phần trên, Q. 4. phần trên; Chỉ Quán phụ hành truyền hoằng quyết Q. 4. phần 2, Q. 4. phần 3].