Long Nữ

《龍女》 lóng nǚ

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: nguyên là con gái của Long Vương Bà Kiệt La (Sanskrit: Sāgara, ), là Thị Giả cho Bồ Tát Quán Thế Âm, thường xuyên hầu hạ hai bên Bồ Tát với Thiện Tài Đồng Tử. Trong Phẩm Đề Bà Đạt Đa () thứ 12 của Diệu Pháp Liên Hoa Kinh (, Taishō Vol. 9, No. 262) quyển 4 cho biết rằng năm lên 8 tuổi Long Nữ đã thành thục căn lành, lên Linh Thứu Sơn (Sanskrit: Gṛdhrakūṭa, Pāli: Gijjhakūṭa ), dâng hạt châu báu cúng dường đức Phật, trãi qua mọi chất vấn của Tôn Giả Xá Lợi Phất (Sanskrit: Śāriputra, Pāli: Sāriputta ) và hiện tướng Thành Phật tại Hội Pháp Hoa. Long Nữ thể hiện tánh từ bi của Phật Giáo, thường phụ tá Bồ Tát Quán Thế Âm cứu độ Chúng Sanh trong Sáu Đường; thị Hiện Thân tiểu Đồng Nữ, giống như Thiện Tài. Dân gian cho rằng Long Nữ là rắn hóa thành rồng, nhưng thật sự không phải như vậy. Trong đồ hình Quán Âm, có hình tiên nữ tuyệt đẹp đứng hầu bên Bồ Tát, chính là Long Nữ. Thiện Tài Đồng TửLong Nữ được gọi chung là Kim Đồng Ngọc Nữ (). Trong Hoa Nghiêm Kinh Hợp Luận Giản Yếu (, Tục Tạng Kinh Vol. 4, No. 225) quyển 2 có câu rằng: “Tiệm tiệm dẫn chí Long Nữ Thiện Tài, nhất niệm chi trung đắc Thành Phật giả (, dần dần dẫn đến Long Nữ Thiện Tài, chỉ trong một niệm Chứng Đắc Thành Phật).” Hay trong Pháp Hoa Kinh Đại Ý (, Tục Tạng Kinh Vol. 31, No. 609) quyển 1 lại có đoạn: “Đốn kiến Cổ Phật toàn thân, quán Long Nữ chi hiến châu, tật vãng Vô Cấu Thế Giới, hà sa chi giới bất cách (, chợt thấy Cổ Phật toàn than, quán thấy Long Nữ dâng châu, nhanh qua Thế Giới Vô Cấu, hà sa cõi nước không cách).”