Lôi Thứ Tông
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
(386-448) Cư Sĩ Phật Giáo Trung Quốc, sống vào thời Lưu Tống, thuộc Nam Bắc Triều, người Nam xương, Dự chương, tự Trọng luân, là 1 trong 18 vị Cao hiền chùa Đông lâm ở Lô Sơn. Thủa nhỏ, ông vào núi Lô Sơn, thờ Đại sư Tuệ viễn làm thầy, học Tam Lễ, Mao Thi và tu Tịnh Nghiệp. Về sau, ông dựng nhà học ở phía đông chùa Đông lâm để tu học. Năm Nguyên gia 15 (438), vua Văn đế nhà Tống triệu ông đến kinh đô, ban sắc cho ông mở nhà học ở núi Kê long, nhóm họp 100 đồ chúng để giảng dạy. Năm Nguyên gia 25 (448), vua lại ép ông về kinh đô lập Chiêu ẩn quán ở phía tây núi Chung Sơn. Ông cũng được mời đến Diên hiền đường ở phía đông vườn Hoa lâm giảng kinh cho Thái tử và các Vương hầu nghe. Trong năm ấy, ông không bệnh mà qua đời ở núi Chung Sơn, thọ 63 tuổi. [X. Phật Tổ Thống Kỉ Q. 26.; Tống thư Q. 93.; Nam sử Q. 75.].