Linh Phong Phái

《靈峰派》 líng fēng pài

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Một trong các phái thụôc tông Tịnh Độ ở đời Minh, Trung Quốc, do Đại sư Ngẫu Ích Trí Húc (1599-1655) sáng lập. Vì phái này trụ ở núi Linh phong tại Hàng châu nên gọi là Linh Phong Phái. Phái này thừa kế thuyết Tính Tướng Dung Hội, Thiền Tịnh nhất trí của ngài Tử bá Chân Khả, Vân thê Châu hoành, Hàm Sơn Đức Thanh, v.v..., chủ trương Tam Học (giới định tuệ) 1 nguồn, Thiền Tông, Giáo tông (các tông Thiên thai, Hoa nghiêm v.v...)Luật Tông phải kết hợp với nhau, không nên Phân Biệt và cho rằng Thiền là Tâm Phật, Giáo là lời Phật, Luật là hạnh Phật. Đặc biệt phái này đem Thiền, Giáo, Luật thu nhiếp vào môn Tịnh Độ, hoàn thành hệ thống tư tưởng Tam Học 1 nguồn bằng luận Niệm Phật Tam Muội. Niên hiệu Thiên Khải năm đầu (1621), ngài Ngẫu ích phát 48 nguyện Cầu Sinh Tịnh Độ, về già, ngài soạn Tịnh độthập yếu, Đề Xướng việc Niệm Phật vãng sinh. Tịnh Độ Thập Yếu là tác phẩm quan trọng về giáo học của ngài Trí húc. Sau khi ngài tịch, Đệ Tử là Kiên mật Thành Thời thu chép các tác phẩm của ngài để lại thành 10 quyển, tức là bộ Linh phong Ngẫu Ích Đại Sư Tông Luận. Sau sư Kiên mật, có sư Tỉnh am Tư tề phát triển đạo pháp khiến cho phái này cực thịnh. Từ giữa đời Minh trở đi, Phật giáo Trung Quốc từ Tam Học 1 nguồn lại diễn biến thành Nho Phật 1 mối, bèn có tổ chức Phật giáo Cư Sĩ ra đời và hưng thịnh. Tiền Khiêm Ích (1582-1664) có soạn Đại Phật đính thủ lăng nghiêm giải mông sao 10 quyển, Bát Nhã tâm kinh lược sớ thiểu sao 2 quyển... có thể nói đã mở đường cho Phật giáo Cư Sĩ đời Minh. [X. Hữu Học tập Q. 40.,50; Tịnh Độ toàn thư; Linh phong chí (Chu khánh vân); Linh phong nhất Thiền Sư Ngữ Lục; Tân Tục Cao Tăng Truyện Q. 9.,10,45; Trung Quốc Phật giáo sử Q. 4. (Tưởng duy kiều); Ngẫu ích đại sư đích Tịnh Độ tư tưởng (Thánh Nghiêm)]. (xt. Trí Húc).