Lệ Đoạ Tôn Giả
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Tôn giả rơi lệ, tên tôn xưng 1 vị Đại A La Hán sống sau thời đức Phật Nhập Diệt. Vị A La Hán này chứng được Túc mệnh trí, (trí biết rõ các việc đời trước), tự thấy mình ở đời Quá Khứ phải chịu khổ trong 3 đường (Địa Ngục, quỉ đói, Súc Sinh) cho nên khởi tâm Đại Bi thương xót tất cả Chúng Sinh còn đang phải chịu khổ, vì thế mà Ngài thường bị rơi lệ, bởi vậy gọi Ngài là Lệ đọa tôn giả. [X. Quán kinh Huyền Nghĩa Phần truyền thông kí Q. 1.].