Lạc Tạ

《落謝》 luò xiè

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Tàn lụi. Chỉ cho pháp hiện tại đã mất Tác Dụng và rơi vào Quá Khứ. Trong Chân Lí Phật giáo, Thế Gian không Có pháp Hữu Vi nào thường hằng bất biến, cho nên biết các pháp Hữu Vi ấy nhất định đều bị tiêu hoại và rơi vào Quá Khứ trong mỗi Sát Na.