Lạc Thảo

《落草》 luò cǎo

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Cũng gọi Hướng Hạ môn. Tiếng dùng trong Thiền Lâm. Lạc Thảo(rơi xuống cỏ)nghĩa là hạ thấp địa vị. Trong phương pháp giáo hóa của Thiền Lâm, người giáo hóa hạ thấp thân phận của mình, tùy thuận Chúng Sinh để giáo hóa gọi là Lạc Thảo. Ngoài ra còn có những nhóm từ Lạc Thảo hán (gã đê tiện), là tiếng khinh miệt gọi những người có Hành Vi hèn hạ; Lạc Thảo đàm chỉ cho những lời bàn luận rơi vào đệ nhị nghĩa (trái với Đệ Nhất Nghĩa Đế), hoặc chỉ cho những lời vì lòng từ bi thuận theo tình huống trước mắt mà phải miễn cưỡng nói ra giáo hóa một số người. Tắc 34, Bích Nham Lục (Đại 48, 172 hạ) ghi: Ngài Vân môn nói: Những lời nói này đều là vì lòng từ bi, cho nên có Lạc Thảo đàm. [X. chương Cát Đằng trong Chính Pháp Nhãn Tạng].