Lặc Na Bạt Di

《勒那跋彌》 lēi nà bá mí

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm: Ratnavarman. Hán dịch: Bảo khải. Phụ vương của đức Phật ở đời Quá Khứ. Thời ấy Phật là Thái tử Ca lương Na Già(Hán dịch:Thiện sự). Cứ theo phẩm Thiện sự thái tử nhập hải trong kinh Hiền ngu quyển 9, Đề Bà Đạt Đa thường âm mưu hại đức Phật, nhưng Phật thì lúc nào cũng thương xót ông ta; tôn giả A nan trong lòng thắc mắc, bèn thỉnh vấn xin Phật chỉ dạy, do đó, đức Phật kể lại câu truyện bản sinh như sau: Vào thời Quá Khứ xa xưa, ở cõi Diêm phù có một vị Quốc Vương tên là Lặc Na Bạt Di, tuy có 500 phu Nhân Thể nữ nhưng không có con. Một đêm nọ, Hoàng hậu nằm mộng thấy 1 Thiên thần mách bảo mà cảm được 2 vị tiên trong khu rừng phía ngoài thành đầu thai vào nhà vua, một người tên là Ba Bà Già(Hán dịch:Ác sự), còn người kia tên là Ca lương Na Già lê. Vua Lặc Na Bạt Di thường nghe theo lời tâu của Thái tử Thiện sự, đem thức ăn, áo mặc và của báu trong kho ra Bố Thí cho những người nghèo khổ, già lão, bệnh tật và cô đơn, nên Ác sự ghen ghét, thường mang tâm mưu hại. Thái tử Ca lương Na Già lê lúc bấy giờ là đức Thích Ca Mâu Ni hiện nay, vua Lặc Na Bạt Di là vua Tịnh phạn, Ba Bà Già lê là Đề Bà Đạt Đa. [X. Phiên Phạm Ngữ Q. 4.].