Kinh Giác

《驚覺》 jīng jué

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Kinh là giật mình, Giác là tỉnh thức. Có 2 nghĩa: - Chư Phật làm cho Chúng Sinh từ trong Bất Giác và mê muội mà tỉnh thức. - Khuyến Thỉnh chư Phật xuất định để cứu độ Chúng Sinh. Đại Nhật Kinh Sớ quyển 9 nói, Chư Phật Kinh giác Chúng Sinh, vì hết thảy Chúng Sinh đều ngủ say trong Vô Minh Bất Giác, cho nên Như Lai dùng lời thành khẩn khiến họ cảm động mà tỉnh ngộ. Kinh Kim Cương đính Du Già Thiên thủ thiên nhãn Quán Tự Tại Bồ Tát tu Hành Nghi quĩ quyển thượng nói, Hành Giả Du Già Kết Ấn, tụng Chân Ngôn để Kinh Giác, Khuyến Thỉnh tất cả Như Lai xuất định, đồng thời, tư duy: Thân con ít phúc tuệ, chìm đắm trong biển khổ, nay nhớ sức uy thần của chư Phật, cúi xin không bỏ Bản Nguyện Đại Bi, thương xót cứu giúp cho con. Tất cả chư Phật liền dùng Thần Lực gia trì Hộ Niệm, khiến Hành Giả được vô lượng Phúc Đức, thân tâm Tự Tại. [X. kinh Kim Cương đính Q.thượng, Bí Tạng Kí].

Kinh Giác. Từ Điển Phật Học Vibudra. https://www.vibudra.org/glossary/thuatngu/kinh-giac. Truy cập 07/04/2026.