Không Sinh
Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển
Định nghĩa thuật ngữ
Phạm,Pàli:Subhùti. Dịch âm: Tu Bồ Đề, Tô bộ để. Cũng gọi: Thiện hiện, Thiện Nghiệp. Một trong 10 vị đại Đệ Tử của đức Phật được tôn xưng là bậc có trí tuệ hiểu Nghĩa Không bậc nhất, thuộc dòng dõi Bà La Môn, tên là Phụ lê, người nước Xá vệ thuộc Ấn Độ đời xưa. Ngài có thân tướng Đoan Nghiêm đẹp đẽ, trí tuệ thông minh không ai sánh kịp. Ban đầu vì tính tình xấu ác nên ngài bị cha mẹ và họ hàng chán ghét, bèn bỏ nhà vào chốn núi rừng. Một ngày kia, ngài được thần núi dẫn đến chỗ đức Phật. Phật liền nói sự tai hại của sân hận cho ngài nghe, ngài bèn ăn năn Sám Hối tội lỗi, bỗng nhiên chứng được quả Tu đà hoàn, không bao lâu lại Chứng Quả A La Hán. [X. kinh Thí Dụ Q. 1.; Duy Ma Kinh văn sớ Q. 13.; Đại Đường Tây Vực Kí Q. 4.]. (xt. Tu Bồ Đề).