Không Cư Thiên

《空居天》 kōng jū tiān

Điển cứ gốc: Phật Quang Đại Từ Điển

Định nghĩa thuật ngữ

Phạm:Àntarikwavàsin. Các tầng trời ở trên Hư Không. Như trời Dạ ma, trời Đâu suất, trời Hóa lạc, trời Tha hóa Tự Tại ở sáu tầng trời cõi Dục và các trời ở cõi sắc. Trái lại, trời Tứ Thiên Vương, trời Đao Lợi, v.v... ở trên núi Tu di, thì gọi là Địa Cư Thiên(các trời ở trên mặt đất). [X. luận Đại tì Bà Sa Q. 134.; luận Câu xá Q. 11.; luận A Tì Đạt Ma thuận chính lí Q. 31.].