Khai Sĩ

《開士》 kāi shì

Điển cứ gốc: Tự Điển Phật Học Đạo Uyển

Định nghĩa thuật ngữ

: tên gọi khác của Bồ Tát. Vị Bồ Tát hiểu rõ tất cả chân lý, có thể dẫn dắt Chúng Sanh Ngộ Nhập tri Kiến Phật, có thể tự khai mở giác ngộ, lại có thể khai mở Tín Tâm của người khác; nên có tên gọi như vậy. Thích Thị Yếu Lãm (, Taishō Vol. 54, No. 2127) quyển 1 có đoạn rằng: “Kinh trung đa hô Bồ Tát vi Khai Sĩ, Tiền Tần Phù Kiên tứ Sa Môn hữu đức giải giả hiệu Khai Sĩ (, trong kinh phần lớn gọi vị Bồ TátKhai Sĩ, vua Phù Kiên [338-385] nhà Tiền Tần ban tặng cho vị Sa Môn có đức độ và thông hiểu Kinh ĐiểnKhai Sĩ).” Trong Độ Thế Phẩm Kinh (, Taishō Vol. 10, No. 292) quyển 2 có câu: “Sử ngô bất ly chư Phật Thế Tôn cập chư Khai Sĩ, quyên trừ Sanh Tử trì dật chi nạn (使, khiến ta chẳng rời chư Phật Thế Tôn cùng các vị Bồ Tát, dứt trừ nạn sống chết đuổi theo).” Hay trong Liễu Am Thanh Dục Thiền Sư Ngữ Lục (, Tục Tạng Kinh Vol. 71, No. 1414) quyển 8 lại có đoạn: “Tam Thế Thánh Nhân, lịch đại Khai Sĩ, mạc bất tự thử nhi xuất; tam thiên uy nghi, Bát Vạn Tế Hạnh, mạc bất tự thử nhi sanh (, ba đời Thánh Nhân, lịch Đại Bồ Tát, thảy đều từ đây mà ra; ba ngàn oai nghi, tám vạn tế hạnh, thảy đều từ đây mà sanh).”